ĐIÊU ÁI THANH: VỤ CHẶT XÁC NAM KINH 1996 VÀ CHUYỆN CHƯA KỂ

15/02/2026 | Uncategorized

Tờ mờ sáng ngày 19.1.1996 lạnh giá tại thành phố Nam Kinh, một nữ công nhân dọn rác bắt gặp bên đường một chiếc túi nilon đen đựng những miếng “thịt lợn” được cắt vuông vắn. Cô mang về nhà rửa sạch, tính bày lên ăn thì kinh hoàng phát hiện ra bên trong túi có ba ngón tay người.

Ba ngón tay khi ấy đã mở đầu cho một cơn địa chấn dữ dội trong lòng dư luận cũng như giới cảnh sát toàn Trung Quốc. Hơn 2000 mảnh xác được chặt vuông vắn, nhiều phần thịt và đầu còn được nấu chín, cho vào nhiều túi nhỏ và vứt tại hơn 10 địa điểm khác nhau rải rác quanh thành phố.

Nạn nhân là Điêu Ái Thanh, nữ sinh chưa tròn 20 tuổi, mới nhập trường hơn 3 tháng. Theo đánh giá của mọi người xung quanh, cô có những mối quan hệ đơn giản, sống hướng nội và đam mê Văn học. Người ta không thể lý giải tại sao một cô sinh viên như vậy lại có thể bị giết hại dã man đến thế khi mới tới một thành phố xa lạ chưa đầy 100 ngày.

Vụ án chính là nỗi nhục của giới cảnh sát Trung Quốc thời bấy giờ, vì vậy, một lực lượng tinh anh khổng lồ đã tiến hành chiến lược “biển người”, lùng sục vào từng ngõ hẻm Nam Kinh hòng tìm lại công lý cho người đã khuất, và thề “không bao giờ bỏ cuộc”. Tuy nhiên, vụ án hoàn toàn đi vào bế tắc khi cảnh sát gần như không thu được bất cứ bằng chứng có giá trị nào trong nhiều năm.

***

Vụ án thu hút sự chú ý của truyền thông tới nỗi hàng trăm ngàn giả thuyết đã được đưa ra trên diễn đàn Thiên Nhai trong một thời gian rất dài. COSMOS xin được điều tra thêm và tổng hợp lại một số thông tin và giả thuyết đáng sợ tới lạnh sống lưng mà có thể các bạn chưa từng biết:

– Cảnh sát không thể tìm thấy nhiều bộ phận nội tạng của nạn nhân (bao gồm tim, gan, tỳ,…), gần như không thể tìm thấy da.

– Cùng ngày tìm thấy thi thể của nạn nhân, một cuộc phẫu thuật cấy nội tạng vô cùng quan trọng đã diễn ra tại Nam Kinh, thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế với Trung Quốc. Vị bác sỹ chính thực hiện ca phẫu thuật là Phó Giám Đốc bệnh viện Quân Y Nam Kinh bấy giờ.

– Nguồn nội tạng cho cuộc phẫu thuật kia không hề được công bố. Cảnh sát cũng chưa từng điều tra vụ việc này.

– Những miếng thịt được cắt vuông vắn, sắc lẻm và dứt khoát, điều này chứng tỏ hung thủ là người có tâm lý vững, dùng lực đều tay và gần như không có biến đổi cảm xúc khi gây án, khả năng cao là từng có kinh nghiệm chặt xác trước đó. Hai giả thuyết lớn nhất được đưa ra là hung thủ có thể là người đồ tể hoặc bác sĩ phẫu thuật.

– Năm đó khi lùng sục Nam Kinh, cảnh sát đã điều tra từng căn bếp và nhà vệ sinh của cả thành phố nhưng không có kết quả. Ngoài ra, nếu là một kẻ đồ tể, hung thủ nấu xác nạn nhân và cầu kỳ phi tang để làm gì? Khi điều tra, cảnh sát không thấy có dấu vết giằng co, điều đó cho thấy có thể hung thủ quen nạn nhân từ trước. Liệu một cô sinh viên có gu thưởng thức văn học như họ Điêu có thể làm quen với một tên đồ tể hay không?

– Nấu chín xác thì sẽ làm mất dấu vết gây mê và nhiều chứng cứ. Liệu một tên đồ tể có thể biết được điều này?

– Người anh trai (cũng là bác sĩ phẫu thuật) của vị bác sỹ thực hiện ca giải phẫu năm đó đã tự tử vào 10 năm sau. Cả hai người khi ấy là hai giáo sư đầu ngành Y của Trung Quốc. Và cuộc phẫu thuật năm 1996 đã chính thức đưa 2 anh em lên đỉnh cao của sự nghiệp.

Nhiều giả thuyết cho rằng sau khi giúp người em trai mình gây án và đạt được thành công trong sự nghiệp, người anh trai đã bị dày vò bởi tội ác của chính mình nhiều năm tới nỗi phải tự tử. Cũng có giả thuyết cho rằng, vì vị bác sỹ kia có tầm ảnh hưởng quá lớn nên giới cảnh sát đã phải nhắm mắt làm ngơ trước những lỗ hổng đó.

Tuy nhiên, theo thông tin mà chúng tôi tìm được thì cuộc phẫu thuật năm 1996 kia là cấy ghép ruột non, tuy nhiên cảnh sát vẫn tìm thấy bộ ruột của nạn nhân được gấp gọn trong túi đen(?). Hơn nữa, nếu thực sự bộ ruột được cấy ghép là của nạn nhân, vậy việc chặt xác thành quá nhiều mảnh và vứt ở các điểm cách nhau 10km có thừa thãi khi họ có cả trăm cách phi tang an toàn hơn?!

Như vậy giả thuyết về một người trí thức, có thể có kiến thức và kinh nghiệm trong giải phẫu, có thể có vấn đề về tâm lý và quen nạn nhân từ trước vẫn có xác suất cao nhất. Việc chặt xác và phi tang như vậy có thể thỏa mãn tâm lý vặn vẹo và thách thức giới cảnh sát.

Nội tạng bị mất có thể bị bán vào chợ đen, có thể bị hung thủ tàng trữ như một huân chương cho tác phẩm của hắn (điều này từng xuất hiện trong nhiều vụ án trên thế giới) hoặc có thể đã sớm trở thành đồ ăn của hung thủ.

Dành cho những ai không biết: 1.19 (người Trung Quốc viết ngày sau tháng trước) và 1.10 (ngày nạn nhân mất tích) là 2 số điện thoại quan trọng nhất, cũng là biểu tượng của cảnh sát Trung Hoa.

Nguồn: http://bit.ly/2NmGbSf

http://bit.ly/2WnguoR

Một số thông tin tổng hợp về vụ án cho những ai tò mò: http://bit.ly/2pXVtEZ

***

Sinh thời, mẹ Ái Thanh thường hỏi cô: “Ái Thanh, sao sau tai con lại có nốt ruồi thế kia?”

Ái Thanh tức thì trả lời: “Để về sau con có mất tích thì mẹ còn tìm ra con” Thật không ngờ, câu nói vu vơ năm nào lại ứng nghiệm đau thương lên người cô nữ sinh đoản mệnh. Cay đắng hơn là kể cả khi con gái đã mất tích, bà mẹ cũng chẳng thể nhận ra cô bằng nốt ruồi sau tai được nữa. Ái Thanh ơi Ái Thanh, cô đã im lặng được 23 năm rồi. Hung thủ năm đó cũng đã nhởn nhơ bên ngoài vòng pháp luật 23 năm. Kiếp người lênh đênh như cát bụi, nếu đã lỡ một lần cạn duyên với tươi đẹp của thế gian này, xin hãy an yên nơi vĩnh hằng, cầu cho cô kiếp sau một đời bình an!

Pin It on Pinterest

Share This

Share this post with your friends!