Aristotle cho rằng một vật cô lập sau khi bị tác dụng lực sẽ chuyển động chậm dần rồi dừng lại do vật đó cảm thấy mệt. Theo ông, cách duy nhất để một vật chuyển động thẳng đều vĩnh viễn là LIÊN TỤC TÁC DỤNG LỰC lên nó. Rõ ràng quan điểm này trái với Định luật I của Newton về chuyển động: Nếu một vật không chịu tác dụng của lực nào hoặc chịu tác dụng của các lực có hợp lực bằng không thì nó giữ nguyên trạng thái đứng yên hoặc chuyển động thẳng đều.

Aristotle là người đặt cơ sở cho Vật lý học không phải bởi những nghiên cứu chính xác trong lĩnh vực này, mà là vì ông là người đầu tiên nghiên cứu Vật lý dựa trên những quan sát tỉ mỉ và lý giải chặt chẽ – một đặc trưng của Vật lý học hiện đại (ông đưa ra khá nhiều luận điểm bị khoa học, đặc biệt là Vật lý học hiện đại, bác bỏ như không khí giúp cho chuyển động của hòn đá được ném đi bị “xiên”, vật nặng luôn rơi nhanh hơn vật nhẹ, chuyển động thẳng đều của mọi vật không thể xảy ra nếu không luôn có ngoại lực tác dụng lên chúng, các tầng không khí trên cao có thể kết tụ lại và cháy sang thành sao băng…).

Aristotle là một nhà triết học và bác học thời Hy Lạp cổ đại, học trò của Platon và thầy dạy của Alexandros Đại đế. Di bút của ông bao gồm nhiều lĩnh vực như Vật lý học, Siêu hình học (lĩnh vực nghiên cứu về tư duy siêu hình), Thi văn, Kịch nghệ, Âm nhạc, Luận lý học, Tu từ học, Ngôn ngữ học, Kinh tế học, Chính trị học, Đạo đức học, Sinh học, và Động vật học. Ông được xem là người đặt nền móng cho môn Luận lý học, và được mệnh danh là “Cha đẻ của Khoa học Chính trị”. Ông cũng thiết lập một phương cách tiếp cận với triết học bắt đầu bằng quan sát và trải nghiệm trước khi đi tới tư duy trừu tượng. Cùng với Platon và Socrates, Aristoteles là một trong ba cột trụ của văn minh Hy Lạp cổ đại.

Pin It on Pinterest

Share This

Share this post with your friends!